Đặng Duy Hưng

Ai cũng hiểu tình yêu, hôn nhân và định số mỗi người mỗi khác: vui buồn, hạnh phúc, chán chường, tẻ nhạt… nào ai hay, cho đến khi chính mình bước vào cuộc, không còn sự chọn lựa! Canh bạc cuộc đời, ít ai biết trước được hôn nhân sẽ kéo theo những đêm dài thao thức buồn bã hay niềm vui ngập tràn sau ngày nâng chén rượu mừng.
Ai cũng nghĩ Phúc may mắn sinh ra trong một gia đình “ăn trên ngồi trước”, gia tộc Hoa kiều giàu có ba đời kinh doanh phát đạt, tiền bạc vào như nước. Không những vậy, Phúc còn là con trai duy nhất, lại đứng vai út trong gia đình có sáu người chị.
Không phụ lòng cha mẹ mong đợi, Phúc học rất giỏi, theo ngành kinh doanh với hy vọng tương lai sẽ làm chủ công ty địa ốc – xây dựng, mở chi nhánh khắp miền Trung và miền Nam Việt Nam.
Năm thứ ba đại học, Phúc quen và yêu một cô gái Việt Nam tên Hương, nhưng cha mẹ không đồng ý vì khác chủng tộc và không môn đăng hộ đối. Anh buộc phải cưới con gái một gia đình Hoa kiều giàu có khác để trả hiếu cho đấng sinh thành.
Họ có với nhau một trai, một gái; gia đình hòa thuận, đầm ấm, trưởng giả. Phúc theo cha bước vào thương trường, nhờ kiến thức học hỏi và kinh nghiệm của cha mà thành công, làm tổ tiên hãnh diện. Vợ Phúc ở nhà nuôi dạy hai con, làm tròn bổn phận người dâu trong gia đình.
Nào ngờ tháng 4/1975 đến, mọi thứ đảo lộn. Sau những đợt đổi tiền và đánh tư sản, cả gia đình phải lên tàu ra đi có trật tự, định cư tại Canada.
Bắt đầu lại từ đầu nhưng Phúc không nản. Anh ra ngoài làm hai, có lúc ba công việc để lo cho gia đình.
Vài năm sau, anh sang lại một tiệm giặt ủi ngay khu phố sầm uất. Hai vợ chồng cắm cúi làm việc ngày đêm, tuy vất vả nhưng lo được cho hai con nên người.
Cứ ngỡ sau đó có thể cắt bớt giờ làm, thuê người phụ giúp để vợ thảnh thơi hơn, nào ngờ bước ngoặt hôn nhân lại rẽ sang bóng tối. Khi rảnh rỗi, vợ Phúc bắt đầu thích vào sòng bạc đỏ đen như một cách giải phóng những năm tháng chịu đựng làm vợ. Vợ chồng lục đục, cãi vã nhiều hơn, và một sự thật giấu kín bao nhiêu năm mới được thổ lộ: vợ Phúc từng yêu một thanh niên khác, hứa hẹn trăm năm, nhưng cũng như Phúc, bà phải nghe lời cha mẹ lấy người môn đăng hộ đối. Bà giữ trong lòng nỗi uất hận vì không lấy được người mình yêu.
Từ đó, bà luôn muốn ly dị và chia tài sản, nhưng Phúc không đồng ý. Bà tìm đủ mọi cách phá tán gia sản khiến Phúc cuối cùng phải chấp nhận ly hôn để có cuộc sống an lành.
Mấy năm nay, Phúc về Việt Nam thăm gia đình nhiều lần và ở lại rất lâu, hy vọng tìm được một người chia sẻ buồn vui nửa đời còn lại. Nhưng có lẽ vì sự dè dặt, không còn tin tưởng phụ nữ thời nay, nên những lần hẹn hò tâm sự đều không đi đến đâu. Em gái Phúc thương anh nên cố gắng tìm người giới thiệu, nhưng vẫn chưa thành công.
Lần này về, Phúc chấp nhận sự thật rằng nhân sinh quan của mình không còn ăn ý với suy nghĩ của phụ nữ bên này. Anh quyết định chỉ vui vầy với gia đình, bạn bè sau những ngày làm việc mệt nhọc ở xứ người.
Một đêm, cùng đám bạn ra Huế nhậu bên dòng sông Hương thơ mộng. Một người bạn lâu năm không gặp trêu:
“Càng ngày tao thấy mày càng đẹp lão!”
Cả bàn và Phúc đều cười, nhưng khuya đó về khách sạn soi gương, Phúc thấy tóc mình bạc nhiều nên nảy ý định đi nhuộm.
Sáng hôm sau, anh sang tiệm bên kia đường nhuộm tóc màu nâu đen rất đẹp. Về chưa kịp khoe thì mặt và môi đã phồng rộp. Hóa ra Phúc bị dị ứng hóa chất trong thuốc nhuộm, phải chở gấp vào bệnh viện.
Cô bác sĩ dù đeo khẩu trang nhưng khuôn mặt rất quen. Phúc hỏi dò:
“Có phải là Hương học đại học T ngày xưa không?”
Cô nhìn kỹ rồi đáp:
“Phúc phải không!?”
Hóa ra đó chính là người yêu cũ của Phúc — có duyên mà không phận. Sau cuộc tình dang dở, cô lao vào học, ra trường làm bác sĩ. Lúc đầu cô về Nha Trang công tác, vài năm sau lập gia đình, có hai con rồi chuyển về Huế làm việc đến nay. Mười năm trước, chồng cô ngoại tình nên hai người ra tòa ly hôn. Cô ở vậy, lo cho hai con trưởng thành, không nghĩ đến chuyện bước thêm bước nữa.
Hơn 35 năm, hai trái tim không hẹn mà gặp lại. Thử hỏi, Phúc gần 60 tuổi đời, chưa bao giờ dị ứng từ thức ăn đến hóa chất, vậy mà lần này lại gặp nạn đúng lúc Hương trực cấp cứu. Ai mà không nghĩ rằng ơn trên đôi khi ban phước, tạo cơ hội vào những lúc bất ngờ nhất, phải không các bạn?
Đặng Duy Hưng
